|
Ở đây cũng có con người
nhưng chẳng còn gì để sống
anh phải sống chỉ bằng muối loãng
pha vào cơm đầy những sắn khoai
mai về sau em có kể cho ai
em hãy kể như những chuyện dài đổ máu
em sẽ sinh ra giống nòi con cháu
nhớ kể cho con chủ nghĩa hãi hùng
cha anh hôm nay đang sống tận cùng
của thù hận trá hình nhân đạo
em đâu biết mạ vàng gươm dáo?
em có hay tàn bạo tô son?
cơm chưa no mà nói chuyện thiên đường!
áo chưa ấm mà xiểm gièm địa ngục!
ai dám bảo thế này là hạnh phúc
hãy trả tôi về địa ngục những ngày xưa
anh không muốn nhìn em dầu dãi nắng mưa
đem xương máu đổi những tràng pháo tay bội bạc
em không biết thế nào là tội ác
mà áo em rách quá em ơi!
ai vẽ vời những chuyện tương lai?
mà em bước với đôi bàn chân đất
chân vẫn đứng thấp hơn loài vật
miệng tung hô cao ngất hoàn cầu
mưa đêm nay trăng hạnh phúc về đâu?
trên ngai máu lũ bọ sâu cuồng loạn
hai mươi triệu trái tim uất nghẹn
giữa đêm trường dã thú kêu khan
địa ngục nào mang hạnh phúc Việt Nam?
em nhỏ mãi bởi em đói khổ
mẹ già nhanh hơn tuổi đời lệ đổ
anh thân tàn theo năm tháng tù đày
ôi hận thù nghẹt thở đêm nay
trong bóng tối có người đang bị đánh
cả một lũ hét to đá mạnh
ai gập người trong những tiếng rên
đãng trí thế nào em cũng đừng quên!
cả bọn người súng ống lưỡi lê
đánh một người tay không bị trói
người này đã từ lâu khát đói
nhiều năm bị chúng bắt cầm tù
em hiểu phần nào về cách mạng mùa thu?
chuyện còn dài đến mùa xuân đại thắng
chuyện dài quá sao trời chưa sáng?
ta đang cần những giọt nắng ban mai
em hay anh hoặc bất cứ những ai
đã từng khóc cho chuyện dài đổ máu
ta sẽ sinh ra giống nòi con cháu
nhớ dạy cho con thấy ánh sáng mặt trời!
nhớ dạy cho con yêu hạnh phúc con người!
và cấm chúng vui cười làm nô lệ
|