| |
| |

Về Giữa Chiêm Bao
|
| |
| |
về cùng người như giòng sông mệt mỏi
đời cuốn xa những mộng cũ kiêu kỳ
hoang liêu ngợp chân trời khát đói
tình ngủ quên trong ảo mộng xuân thì
giông bão chưa nguôi tóc buồn chải lại
ngày mới về như đã khởi đầu đêm
ôi chiều sâu những vầng trời sao lạc
có hơi thở nào chịu nổi vắng im
anh lang thang trên địa cầu trần trụi
chiều điêu tàn khung cửa ngục chung thân
mỗi vấp ngã là một điều bí mật
như vô cùng dấu giữa nụ cười em
vở kịch đầu tiên đã vơi nồng nhiệt
những-chiều-mỹ-tho-những-sáng-sài-gòn
bài giảng sớm mai tụng ca nỗi chết
phấn bảng chiều tàn khua động cô đơn
mây phương nào bay lạc bóng chiều xa
hồn sầu ru tiếng hát quan hà
anh đi qua mùa đông thèm giấc ngủ
nghe bâng khuâng tóc lộng gió quê nhà
hồn vỡ theo từng quãng đời đổ vỡ
vườn chiêm bao đẫm lệ những mùa xanh
và ngủ mệt trên chuyến xe về muộn
ở đâu đây, khung cửa đợi, vô tình…
|
| |
Tháng 1, 1975
*Những lần trở về thăm nhà sau này, tôi có gặp lại một ít giấy tờ, thư từ và những bài thơ cũ, trong những di vật bỏ lại lúc ra đi .Qua những bài thơ của mình một thời, tôi có dịp nghe lại dư vang những năm tháng say đắm vụng dại đã mất. Và chợt muốn chia sẻ với những người bạn đã là những-chứng-nhân-cho-tuổi-trẻ của mình. Đây là một trong số những bài thơ đó, viết vào đầu năm 1975, lúc tôi đang dạy học 3 ngày một tuần ở trường Nguyễn đình Chiểu Mỹ Tho, và còn ghi học ở Văn Khoa để hoãn dịch; có một người yêu và hình như rất nhiều trống vắng, khắc khoải. PVC.
|
|
|