| |
| |

Chùm Thơ ĐẶNG LÃM 1
* Nhà thơ Đặng Lãm Đặng văn Lành vốn là bạn thân của anh Trần Trung Sơn nhưng đã mất liên lạc từ lâu. Chúng tôi post những bài thơ của Đặng Lãm với yêu cầu thiết tha của Sơn muốn biết được tin tức của anh Đặng văn Lành. Hi vọng qua những bài thơ tuyệt vời này mà anh Sơn sớm biết được tin tức của bạn cũ.
Tóc Xưa*
|
| |
| |
Biển trời mênh mang,
Tóc người giăng lưới
Bắt nắng thu vàng
Em ngồi trước sân
Hong tình nghìn sợi
Xe tôi bỡ ngỡ
Chở nhớ qua về
Thả từng cánh ong
Đợi mùa phấn đến
Tóc em hương mật
Ngọt ngào tiếng chim
Cho tôi rửa tội
Bên dòng sông em
Dây đàn tranh êm
Tóc reo nhè nhẹ
Còn lăn bao lần
Xe đời bỡ ngỡ?
Ngồi im cõi nhớ
Như ngày bao la
Tóc em nghìn sợi
Sợi nào nhớ ta?
1977
* Hoàng Khai Nhan phổ nhạc
VIẾNG NGHĨA TRANG MẠC ĐĨNH CHI
|
| |
| |
Con người vật vã tranh giành nhau
Để được cái không cần tranh giành:
nấm mộ
Ta đón nghìn vui khổ
Như áo phơi chờ gió hong khô
1978
THU ĐỜI
|
| |
| |
Nỗi buồn rung tự cái nhìn
Là trăm ngọn lá đuổi tìm trần gian
Soi gương dâu bể bàng hoàng
Ngó tôi tóc úa phai tàn, biết thu
Gót em từng thỏi phấn hờ
Viết trên đường nọ dấu mờ đời ta
Trong thơ rồi cũng nhạt nhoà
Bụi về thoa vội mặn mà phấn son
Đất trời đóng nắp áo quan
Lá khô lả tả một hàng mũi đinh
XỬ SĨ
|
| |
| |
Sang năm vào núi thẳm
Đề thơ đầy trời xanh
Bạn bè rồi thưa thớt
nụ cười thôi ghé thăm
Gật đầu chào đá tảng
nghe tiếng thầm hoa rơi
máu ta thành dòng nhựa
Dỗ mầm lá ra đời
gió đùa thân bệnh hoạn
Trăng đắp mền cho ai?
NHÌN LẠI CON ĐƯỜNG
|
| |
| |
Đi qua đau khổ
nghe lòng bao dung
nụ cười về ngủ
Rất hiền trên môi
GIÀ CÙNG GIÓ BỤI
|
| |
| |
Rửa mặt từng mai sớm
Sao chưa sạch phong trần?
Ôi từng cơn mưa trắng
Rơi, xoá mờ tóc xanh!
TỤNG KINH
(sau khi thi hoá Kinh Na Tiên)
|
| |
| |
Ta tụng kinh dịu dàng
như gió đùa qua ngõ
Lần tràng hạt buồn vui
Hạt xưa-sau, quên-nhớ
mùa xuân đợi hương trầm
Từ khóm hoa thầm dậy
nghe nghìn hồn nắng ấm
chứng đạo vàng sớm nay
giữa trời tụng phiến kinh mây
Lững lờ hoá độ mưa bay mấy mùa
LÁN MƯA
|
| |
| |
Mưa rơi quanh lán
dột đời ta chăng?
mái tranh tóc rối
nghe mưa thở dài
Ta nhớ thu hương
năm năm h. nhỉ
Em còn nghe mưa
năm năm mưa dệt
sợi buồn trong ta
cánh rừng ảo hoá:
văn khoa mịt mờ
Từng hàng cây gẫy:
Thỏi phấn trơ vơ
MÙA XUÂN NGHIÊNG LÁ*
|
| |
| |
Mùa xuân nghiêng lá, em nằm
Guồng tơ mây trắng nhịp đằm mong manh
Tay mùa mở ngón lá xanh
Có em là nắng hanh vàng hôm nao?
Áo mùa óng ánh trời cao
Còn nghe phơ phất giọng chào trăm năm
Cây nhìn thăm thẳm từng xanh
Lắng nghe dòng nhựa reo ngàn tiếng xuân
Lòng ta một phiến gương trầm
Hồng soi má cỏ vô vàn nhớ mong
Bà Hom 1-74
*Mùa Xuân Nghiêng Lá
Tác giả: Nhạc Hoàng Khai Nhan, thơ Đặng Văn Lành
Ca sỹ thể hiện: Vân Khánh
https://lyric.tkaraoke.com/1185/hoang_khai_nhan/3-1.html
MƯA TÔI VỀ HUYỆT SÔNG BUỒN
|
| |
| |
Mưa tôi về huyệt sông buồn
Sao mình vẫn thấy trong ngần phù du
Nao nao nhìn thoáng sương mù
Che cơn mộng kín cho mùa hắt hiu
nắng soi rỉ sét nến chiều
Thắp lên lửa lá đìu hiu thu vàng
Ôm đàn thu, đàn mang mang
Âm ba lá rụng võ vàng ta trăng
………….
Lên dòng dông, xuống dòng sông
Thẫn thờ vớt trái hôn hoàng rã tan
Phước Thiện, 4-74
VÔ ĐỀ
|
| |
| |
Về, nung phiến gạch môi hồng
Xây nhà sinh tử, lệ trong vữa hồ
Đêm, bầy chuột gặm giấc mơ
Áo. cơm: là hạt mưa mờ tóc tôi
Ô hay nỗi nhớ tạnh rồi
Tang thương kén chọn hồn côi gieo cầu
TÌNH KHÚC THU
|
| |
| |
Tóc người là những phù sa
Bờ tôi bồi đắp nhạt nhoà sông mơ
vui tôi tơ lá nghiêng chờ
mùa thu khung cửi se hờ trăng, rêu
Có ai gội tóc trong chiều
Giếng sao sóng sánh, buồn theo nước đùa?
1974
CÕI NHỚ
|
| |
| |
Gió em
nổi trống vô thường
còn bâng khuâng với trăng nồng, chùa hương
Bước em khơi dấu thu buồn
Soi lên mắt lá nắng son:
xuân hồng
Da em nhuốm sắc hôn hoàng
nụ cười chim sẻ chuyền cành môi xa
Từ em sương đậu cành ta
Trăng là giọt lệ mưa là cánh tay
1974
MƠ LÀM HỒN NGÓI CŨ
|
| |
| |
Đìu hiu về gia long
mơ làm hồn ngói cũ
mái trường hay trang vở
chép từng bình minh xưa?
Bể dâu ghi dòng chữ
Trên sắc rêu mờ mờ
mơ làm bàn ghế nhỏ
nằm học bài dưới trăng
Bóng ta: từng hồn chổi
mơ tìm quét dấu chân
mùa xưa em vào lớp
Giờ ra chơi nghìn thuở
Tiếng guốc hót cùng chim
nghe tình tôi mới mở
như cuốn vở dịu dàng
Giờ ra chơi chiều nay
Thấy lệ người thánh thót
Trêu đùa mãi nụ cười
Buồn vờn bay tà áo
Trong sân trường lòng tôi
ngói ơi còn giữ hộ
sắc môi hồng xa xôi?
QUA BỜ RUỘNG, THU
|
| |
| |
Thương đau vơi, cạn
Tát nước lòng tôi:
ao sâu thầm lặng
gói kín bầu trời
ai cấy mùa sao?
nghe trăng thiên cổ
giơ tay vẫy chào
gieo mạ nắng ngời
Được mùa bình minh
Tình ai chín đượm
Ruộng má lên hồng
nghiêng mình làm mạ
gieo vào ruộng rau
nghiêng mình làm nắng
Hôm xưa chào đời
nôi: dấu chân người
Đong đưa mấy thuở?
Lần hạt sương trong
Trang kinh: tà áo
Ta là bụi nhỏ
Trong lòng cúc hoa
Ta là khóm mạ
Ruộng:
lá thu vàng.
Phước Thiện, 74
|
| |
|