Chùm Thơ ĐẶNG LÃM 2


* Nhà thơ Đặng Lãm Đặng văn Lành vốn là bạn thân của anh Trần Trung Sơn nhưng đã mất liên lạc từ lâu. Chúng tôi post những bài thơ của Đặng Lãm với yêu cầu thiết tha của Sơn muốn biết được tin tức của anh Đặng văn Lành. Hi vọng qua những bài thơ tuyệt vời này mà anh Sơn sớm biết được tin tức của bạn cũ.


THẦM NGHE CÁT BỤI

 
 

Thưa dòng sông, có phù du?
Riêng ta trôi mãi trên màu áo em?
nghe đêm là hạt bụi huyền
Là chân em đậu vở hiền trăng lu
Tiếng chân: sấm ngữ nhiệm màu
Tung mồ cát bụi, nghìn mùa lên nhanh

73


CÀ ƠI RU LÁ

 
 

Bóng ta gầy chiếc võng buồn,
Ru trăm bóng lá bên hoàng hôn xưa
Em nhìn - nôi lá đong đưa
Ru trăng vừa mọc, ru mùa vừa sang
Lá, thu, ta, nắng, rộn ràng
Trốn tìm dâu bể bên vườn xuân thu

75


VỀ TRÔNG

 
 

Về trông dâu bể, bùi ngùi
áo đời máu đẫm, thây đời nằm trơ
Trong ta nhật nguyệt mơ hồ
Xác ai sợi chỉ về khâu nỗi buồn
như nghìn vết mực hồng hoang
máu ghi trên đất, bàng hoàng xuân thu
môi em nhợt nhạt trăng mờ
Thẫn thờ tìm mộ, thẫn thờ tìm vui!


EM VỀ

 
 

Em về như thể lời ru
Dấu chân trăng sáng bốn mùa vườn anh
Em về mắt mọc mùa xuân
nghe trong giọt lệ vô vàn lá non

Cuối 75


LỤC BÁT TRẦM

 
 

áo quan: mắt nắng ưu phiền
vùi thu huyệt lá thân bình minh sau
ngập ngừng ngói phượng màu cao
Bóng nào mở ngỏ, ta vào với ta
vọng gì? về những nghìn xa
Dệt chim, dệt chữ, từng tờ mây im
Cho ta chảy, mực thanh thiên
Phù sa lên nắng bồi bên sắc trời
sợi-người, tóc gió khơi vơi
một mai nối những sông trời bao la
xuôi về một biển hồn ta
như năm ngón nhỏ nâng tà huy xưa

Nhà Bè, 10-73


TIỀN THÂN

 
 

Hãy rời, hãy rụng, trái trăng
Trĩu đầy lòng ta
ngọt ngào cái chết
một buổi nuóc sông về. Từng ngọn sóng tiền thân, mai sau nghìn đợt sóng
đáy sông lặng buồn xưa.
Ta nghe tiền thân động. Ôi bước mùa âm u. Ta thấy mắt tiền thân từ phiến ngói thâm trầm.
Leo lét bình minh cũ, từ mắt người hoàng hôn. Ta, tiền thân vùi ngủ
ngực đêm xông hương trầm
Em môi thầm treo những mùa xuân
nằm nghe đêm khâm liệm
Hồn ta giữa mộ Đời
mùa qua nghìn lăng miếu, phai từng phiến bia đêm
Rêu trăng buồn lắng tiếng
chân ngườ xưa qua về
một ngày nghe bóng lạ, gọi thầm bàn chân quen
Gương soi vùi huyễn hoặc, những tiền thân qua về
Gõ tay hờ từng phím hoàng hôn
vang âm, những tiền thân cũ

72


Ý THU

 
 

Tìm đâu những ý thu nghìn cũ
Ru kiếp ta mầm lá nhỏ nhoi
Buổi chiều tay nắng sao vàng úa
Hái hồn ta một đoá mông lung
Tiếng ai hát dưới bờ thiên cổ
có gọi ta về giữa sắc-không
âm ba hay những mùa thu động?
Bóng vách nhìn ta, quá ngậm ngùi!

74


DẠ KHÚC (bể dâu lên tiếng)

 
 

Em ngồi khâu áo bể dâu
Se tơ vĩnh cửu nghe hờ hững xuân
Đê hồn bóng tối triều dâng
Rập rình ngấn nước trăng tràn lòng tôi

74


TRĂNG NỒNG*

 
 

Bầu trời, cơn gió
Đè nặng mái nhà
Sầu đời, không ngủ
im lìm ngó ra

Tay ai làm lược
Chải tóc trăng tà?
Lung linh sợi bạc
Rụng đầy lòng ta

Trăng làm hài xưa
Chân em bỡ ngỡ
Trăng đưa nôi nhỏ
Cơn sầu sơ sinh

Tơ trăng về dệt
Lụa rêu vô vàn
có anh trong giọt
Lệ trăng trong ngần
Lăn gò má lá

Giam kín mộng người
một sợi K gai
ai ho rũ rượi
Tiếng đời phôi phai

1970

_____________________
* TRĂNG TÙ
Nhạc Hoàng Khai Nhan
Ý thơ Đặng Văn Lành
https://www.youtube.com/watch?v=qNmtuq6nRZs&list=RDqNmtuq6nRZs&start_radio=1


ĐI HỌC, TRỜI THU

 
 

Từng ô gạch, phím dương cầm
Chân em thánh thót ngại ngần thiết tha
mùa thu khép nép về qua
áo em khép mở đôi tà buồn vui
nắng như nắn nót, bùi ngùi
chép trên vở-áo mộng ngời đã xa
ngói trường tinh nghịch, hồng pha
giấu đâu những sớm mai nhoà vết son
Hàng cây trút hết mơ mòng
Lá khô như bụi cho lòng ta phai!

1977


KỆ NHỚ

 
 

Hồi chuông tiếng lụa se đều
nắng đưa thoi dệt áo chiều vàng hanh
mùa xuân vờn, đậu mái chùa
Lòng ta ai cấy nhớ hờ, mông mênh
Em về bóng lá lung linh
guốc reo lời kệ, gập gềnh tình ta.

74


KHUÔN ĐỜI

 
 

Ép tôi vào những khuôn đời
vụng về, sứt mẻ chút thời hồn nhiên
Trong lòng còn thoáng gió thu
nụ cười lá úa rụng bờ môi khô


NGƯỜI VỀ…

 
 

Người về hơi gió mùa xuân
Lòng tôi chiếc lá còn rung bồi hồi
người về thắp nến hồng môi
Lập loè chiếu sáng buồn tôi dịu dàng
người đi khóm trúc đường làng
Lòng tôi tiếng sáo âm vang gọi chiều


XUÂN CƯỜI

 
 

Tôi thấy xuân cười
trên môi chiếc lá
Tôi thấy niềm vui
Thoa son môi người
Thấy trái đất già
Thôi là giọt lệ
Lăn trên gò má
Bầu trời bao la
Từ thuở hoang sơ
Thấy tôi thắp nến
Thắp sáng buồn vui
Thấy tôi nằm nôi
Đong đưa ngọn lá
Là khi, là khi
chân em réo rắt, âm vang tiếng đời
Lòng tôi nắng ấm
mới lên, mới lên
Soi mắt hồn nhiên
soi tay em chép
thơ tôi ân cần
(chữ thành ánh sáng)
Tiếng ca khép nép
Lay dậy tình mơ


NÓI VỚI NỖI BUỒN

 
 

1.
mười năm
niềm vui không về cấy mạ
Tóc bạc xô bồ đám cỏ tranh
Thèm từng tình người thèm từng dòng nước
mặt tôi
đồng hoang

mười năm
nếp trán nhăn bầy rắn độc rình chờ
niềm trắng trong lạc lối
trút hồn nhiên tôi mặc áo đời
cố thay màu tâm hồn như màu rắn mối

theo đời đảo điên
đêm đêm
nghe máu lăn từng giọt lệ thầm
chứa chan
nghìn mạch

2.
Đau khổ:
Cây đàn tranh thánh thót
ngân trong tôi nghìn giọt lệ nụ cười
Đau khổ
Đẽo khắc lên phiến đá linh hồn
pho tượng tôi sừng sững hạnh phúc buồn
không mang mặt nạ đám đông.


 


Đặng Lãm

http://www.trietvan.com/thanhuu/thanhuu_tho.htm