Chùm Thơ NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH



VÓ XUÂN HUÊ TÌNH

 
 

Vỗ gót. Nẩy lòng bình minh
Say sưa chân hòa nhịp nắng
Mắt người nhún nhẩy xuân xanh

Vó xuân huê tình nước kiệu
Bước thêm chút nữa sẽ gần
Vai trời. Chân nẩy gió xuân

Xuân lên nhựa căng hối hả
Yêu đi. Sống đi cho thỏa
Tim vừa sẩy nhịp. Bay tung

Tung bay. Vó xuân dập dồn
Nghìn điểm thời gian nước rút
Yêu đi. Từng phút reo chuông

Từng phút trời xanh đi tới
Từng giây xuân vó động tình
Yêu đi yêu đi đừng đợi

Yêu đi yêu tuột bến bờ
Đường thời gian dài không dặm
Gót hồng vút gió gieo tơ

Yêu đi yêu nhiều yêu khắp
Cỏ xanh đồng xanh tít tắp
Mùa xuân ngựa chạy mê man


TƯỢNG BÓNG

 
 

Thảng thốt chiều đứng lại
Như ai vừa gọi phía bình minh
Ôi thương quá bóng vừa lên thơ dại

Dại con bóng theo người mải miết
Đi về đâu cuối trời biền biệt
Nặng chân ngày hình bóng phôi pha

Mỗi bước qua trở lòng hóa đá
Bóng thương hình mỗi ngày mỗi lạ
Đường rất dài và đến. Rất xa

Bóng cũng cũ theo người già năm tháng
Lòng ai bấc lụn xuống đêm thâu
Khuya bốc mộ chiêm bao còn ảm đạm

Tội con mắt mấy đời lệ hạt
Hai dòng đi kéo nụ đười ươi
Bóng ngửa mặt xót hình nhân dị dạng

Cơn nhớ bao lần đau lột xác
Vết già kham nữa vết thương xanh
Hình vỡ bóng một niềm đau đã khác

Đầu thai tượng mở mắt trời xanh mướt
Biêt tìm đâu cái bóng lung lay
Thôi có khóc cũng xin đừng cúi xuống


DẤU CHÂN ĐÊM

 
 

Đêm hôm qua dường như chưa tan
Bóng ẩm ướt trên đường sâu cắn lá
Những lời dang dở nói không ra

Bướm thoát ra từ loài sâu tối
Là ai. Động cỏ dấu chân đêm
Trong bóng tối ngập ngừng bóng sáng

Dấu chân đêm mọc lên hình nhân
Tim vừa đập. Bàn tay vừa ấm
Vừa bên người, phút giây của mộng

Dấu chân đêm im lìm bóng đứng
Ăn vào khuya bén rễ châu thân
Mới sớm mai đã rêu lên mầu tượng

Tượng may ra còn nhịp tim phấp phỏng
Dợm chân đi hình nhân của bóng
Nơi xum xuê hình ảnh một ban mai


VỠ. VỠ

 
 

Là những tinh cầu bay. Mất tăm. Vỡ vụn
Nghìn mảnh đau nhuộm tái mặt chiều
Trời cũng sợ không một lần ngó xuống

Là trần gian vết thương toác mãi
Thổ máu trời máu đất máu sinh linh
Không thể nữa một ngày da non lại

Trên thi thể. Ác mộng còn run rẩy
Trên hồn người. Tang thương bầy thú vấy
Dựng cõi này cơn hồng thủy thịt xương

Là vô số cách người ta tắt thở
Là chập chùng con mắt mở to và sợ
Trốn vào đâu mảnh lưới thủng tả tơi

Là tiếng thở dài. Cúi đầu. Vo hạt lệ
Xâu chuỗi dài. Xâu chuỗi những đêm sâu
Xích nguyện cầu kéo rền âm dương thế

Là tiếng kêu không còn thất thanh
Chìm xuống đáy nghìn thâu dấu hỏi
Rồi lặng im. Lặng im. Và câm.

 

Nguyễn Thị Khánh Minh

http://www.trietvan.com/thanhuu/thanhuu_tho.htm